1. Đường Em-maus khi
xưa u buồn giăng lối đi về, lòng đầy hoang mang, khi môn đệ từng bước lê thê.
Buồn lắm! Nỗi đau ê chề khi Thầy đã chết đau thương niềm tin vỡ tan chiều qua
như áng mây mù khơi. Chiều Em-maus bơ vơ, Thầy đến như đang tình cờ, cùng sánh
bước đi chung, môn đệ vỡ òa vui sướng, nhận ra chính đây là Thầy khi Ngài bẻ
bánh trao ban, niềm tin thắp sáng bừng lên tràn khắp tâm hồn.
ĐK: Hal-Hal-le-lu-ia!
Thầy đã chiến thắng thần chết, Thầy đã bước ra khỏi mồ, tiến vào sự sống vinh
quang. Hal-Hal-le-lu-ia! Chính Chúa là Đấng Phục Sinh là Đấng mang bao hy vọng,
là Ánh Sáng chiếu vào trần gian.
2. Đường Em-maus hôm
nay theo Thầy dâng hiến cuộc đời, bụi mờ chông gai đã bao lần tình mến phôi
phai. Đường vắng bước chân mệt nhoài, cô quạnh con thấy chơi vơi, lạc lối với
bao phù vân, đâu ánh quang ngày mới? Bằng yêu thương bao la Ngài đến ôm con vào
lòng. Giọt nước mắt rưng rưng, tâm hồn lệ tràn hạnh phúc. Lạy Chúa! Phúc vinh
nào bằng, có Ngài nguồn suối yêu thương. Đường xa có Chúa dìu đưa, từng bước an
bình.