1. Con là thân phận người, làm sao không một lần ước mơ. Như Phê-rô ngày nào thấy Chúa vinh quang rạng ngời. Nhưng! Đó chỉ là một thoáng mây bay, khác chi nào một giống cỏ cây, một cơn gió đủ làm nó biến đi. Nhưng! Theo Chúa là như Áp-ram ngày xưa. Đi! Ra đi mà không biết đi về đâu! Đi! Ra đi mà không biết về nơi nào. Nhưng! Chỉ vì tin, chỉ vì tin mà ta sẽ gặp Ngài.
ĐK: Vâng! Con tin Đức Ki-tô tình yêu hiền hoà. Ngài là Đấng Cứu Thế, là Con yêu dấu của Cha. Con hôm nay xin vâng ngheo theo lời của Ngài, là thập giá gánh vai và sống chết theo Ngài thôi.
2. Trong buồn đau cuộc đời, nhiều khi con ngờ lòng xót thương. Con quên đi Lời Ngài, thánh giá xem ra đoạn trường. Nhưng! Chính con đường Ngài đã đi qua, vác trên mình thập giá tội ta, chiều hôm ấy một lần chết xót xa. Nên! Theo Chúa nhìn lên Can-vê chiều xưa. Tuy hôm nay là cay đắng mang nặng vai. Nhưng! Mai sau ngàn vinh phúc đổ dư đầy. Xin Ngài dủ thương, để từ đây hằng tin mến Lời Ngài.
3. Trong hành trang cuộc đời, nhiều khi vâng lời là đắng cay. Như hương hoa mặt trời khép cánh xinh tươi hằng ngày. Nhưng nếu vâng lời bằng chính yêu thương, khác chi nào rừng lá ngàn phương mùa xuân đến tràn đầy với sắc hương. Nên! Theo Chúa từ đây vâng nghe Lời Cha. Tin! Tin theo đường Con Chúa đã gọi ta. Trên đôi vai là thánh giá cùng theo Ngài. Nhưng một niềm tin, rồi ngày mai là vinh phúc đời đời.
Imprimatur: 01.5.2005, +Gm. Phêrô Nguyễn Soạn, GP. Qui Nhơn.
