1. Dẫu có sang giàu nhưng vẫn mang kiếp con người nổi trôi. Lúc chết đi rồi vẫn là một nắm tro bụi. Hỡi những ai sống trên trần gian. Hãy nhớ cho rằng đời mình là nắm tro tàn. Hỡi ai khổ nghèo đừng quên thế trần phù du. Quyền uy bạc tiền, thời gian héo úa phai mầu. Hỡi người ơi tìm về Chúa ơi. Chỉ có Chúa thôi, cho ta sự sống muôn đời.
ĐK: Con xin Chúa cho con nhớ rằng mình là tro bụi. Rồi một ngày sẽ đến con sẽ trở về bụi tro. Nhớ! Cuộc sống trần gian như con đường mòn dẫn tới phù vân. Mau mau tìm về tình Chúa chở che, ban cho đời mình hồng phúc trường sinh.
2. Có lúc đêm về nghe gió ru hát cho lòng nghĩ suy. Kiếp sống con người cuối cùng là nắm tro bụi. Chúa dạy ta sống trên trần gian. Thấm thoát qua ngày cuộc đời tựa áng mây ngàn. Hãy lo cho mình rồi đây Chúa sẽ gọi tên. Mà ta tội tình làm sao sánh bước bên Ngài. Nhớ đừng quên tìm về Chúa ơi. Cầu Chúa thứ tha bao năm lạc bước xa Ngài.
3. Dẫu mấy lỗi lầm khiêm tốn kêu khấn Danh Ngài dủ thương. Chúa rất nhân từ với người đời sống khiêm nhường. Hãy về đây Chúa đang gọi ta. Thống hối chân thành tình Ngài nồng thắm an hoà. Hỡi ai khổ sầu đừng quên Chúa là tình thương. Thành tâm nguyện cầu Ngài luôn thấu suốt tỏ tường. Sống trần gian mọi ngày sẽ qua. Để Chúa xót thương quên đi đường lối gian tà.
Imprimatur: 01.5.2005, +Gm. Phêrô Nguyễn Soạn, GP. Qui Nhơn.
