ĐK: Con mãi là chiên của Ngài để Ngài thương dẫn con đi, về đồng xanh suối tươi trong, ở đây con sẽ ngơi nghỉ. Dù cho con đi trong thung lũng tối con không lo gì vì có Ngài ở bên. Con không lo gì vì có Ngài ở bên.
1. Ngài chính là cửa chuồng chiên, để cho ai đi qua, được chăm nom như chiên; luôn có Ngài là nguồn sống muôn đời. Ai đã đi trước Ngài chính là kẻ trộm. Chỉ có Chúa mới là mục tử tốt lành, đã chết vì đàn chiên.
2. Ngài chính là chủ đời con dìu con trong đêm thâu, dầu bao nhiêu thương đau; luôn có Ngài là đời hết u sầu. Con tựa nương bóng Ngài, Chúa là đá tảng. Chỉ có Chúa chết vì bạn hữu của mình, nồng thắm một tình yêu.
3. Ngài chết vì tội trần nhân, để cho ai yêu tin, tựa như con chim non; nương cánh Ngài là hạnh phúc muôn vàn. Như thuyền trôi giữa giòng với làn sóng đời. Chỉ có Chúa chính Ngài sẽ dìu dắt về, về bến trời bình an.
Imprimatur: 01.5.2005, +Gm. Phêrô Nguyễn Soạn, GP. Qui Nhơn.