Menu

TRUNG KIÊN CHỜ MẸ - Nguyễn Duy

ĐK: Từ vực sâu bao thương đau ngày đêm nung nấu Con lo âu trông ngóng từ lâu bóng Mẹ đâu? Mẹ! Mẹ ơi. Xin thương con chờ Mẹ trông tới Tâm tư nay thổn thức lệ rơi những nghẹn lời. 
1. Nhớ chiều xưa, chiều hoang sơ thân bơ vơ Mẹ đứng lệ nhoà. Trông Con yêu chết vì tội con Mẹ ơi thương cứu con. 
2. Tháng ngày qua dần trôi đi con cô đơn chờ mong mỏi mòn. Đâu ai thương nhớ lại tình con người thân nay cũng quên rồi. 
3. Lúc này đây cậy trông ai con kêu xin người thương dủ tình. Thương cho con lấy một lời kinh cầu mong qua chốn luyện hình. 
4. Tiếng thở than còn vọng ngân nay thân con khổ đau vô ngần. Luôn trung kiên ngóng Mẹ từ nhân dìu con tới bến Thiên Đàng.
***  Imprimatur: 15.12.2015 - TGP. Sài Gòn (TCVN2)